Cặp kè cùng em tiểu tam mình dây càng chịch càng bót

Anh đặt điện thoại xuống trước mặt, giọng trầm như gió lạnh thổi qua: “Vợ, anh biết em giấu anh chuyện gì đó, hôm nay em phải nói thật, anh không muốn đoán nữa.”
Thư run, tay siết chặt mép bàn đến trắng khớp, “Dạ, anh, em…” nhưng lời mắc nghẹn trong cổ, không thốt nổi. Sáng sớm, ánh sáng xám đục từ bầu trời u ám len qua rèm cửa mỏng, chiếu lên bàn ăn gỗ cũ trong căn nhà nhỏ của Thư. Hoàng và Thư ôm nhau trong nhà, ánh đèn vàng cam mờ nhạt, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ lớn dần. Thư ngồi một bên bàn, tay siết chặt mép áo sơ mi dài tay đã sờn, mắt thâm quầng sau đêm dài trằn trọc. Tối đến, con hẻm tối gần nhà chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh đèn đường lập lòe chiếu lên vỉa hè loang lỗ vết mưa cũ. Nam đứng trong hẻm, nhìn mảnh USB vỡ dưới chân, cười lạnh: “Rượu mời không muốn, muốn rượu phạt hả con đĩ ” Anh ta búng tàn thuốc, ánh mắt sắc như dao cắt qua bóng tối, “Hoàng, mày bảo vệ được bao lâu?” Bóng tối lên ngôi, che phủ sự thật chưa phơi bày hoàn toàn.